Nhị hoàng tử đứng trên tường thành, từ xa đã thấy một đoàn xe ngựa tiến lại gần, cuối đoàn kéo theo một hàng dài bò, cừu và ngựa. Xe ngựa dừng lại bên bờ sông Bái Thủy, một nam tử bước ra trước, sau đó khom người đỡ lấy nữ tử trong xe, chỉ một động tác này thôi, Nhị hoàng tử đã có thể khẳng định tình cảm của hai người không hề tầm thường.
“Tam muội, muội sống ở Mạc Bắc cũng tốt quá nhỉ, béo lên rồi.”
Một bụng cảm thán của Khang Ninh còn chưa kịp thổ lộ đã bị câu nói này làm cho nghẹn lại, nàng cúi đầu nhìn bản thân, lại nhìn người đang đứng trên tường thành, cười giả lả: “Nhị ca trái lại chẳng thay đổi gì, cái miệng vẫn đáng ghét như thế.”
“Răng sắc lời bén, mau xuống thuyền qua đây. Biết muội về, phụ hoàng giữa trưa đã lôi ta từ trên giường dậy, giờ vẫn đang mong ngóng đấy.” Nhị hoàng tử đi xuống lầu thành, khi hắn ta tới bờ sông thì thuyền cũng vừa cập bến, “Mệt không? Nếu không mệt thì chúng ta cưỡi ngựa về Yến Kinh trước, bằng không chờ đến sáng mai trời lại nóng nực lắm.”
“Không mệt, đêm nay về ngay.” Khang Ninh lòng đầy cảm xúc khi về lại cố hương, không thể chờ đợi thêm để quay lại nơi đã rời xa một năm trời.
“Được.” Nhị hoàng tử thản nhiên liếc nhìn bụng dưới của Khang Ninh, lại nhìn Tháp Lạp một cái, gật đầu chào hỏi.
Vào đến thành Yến Kinh thì vừa qua giờ giới nghiêm, trên đường không một bóng người, nhà nhà đều đã thắp đèn, hương thức ăn thoang thoảng bay ra từ những khung cửa sổ khép hờ, tiếng vó ngựa làm kinh động người đánh mõ canh, hắn ta gõ mạnh một tiếng chiêng, giọng đầy căng thẳng hô lớn thông báo: đóng chặt cửa nẻo, cẩn thận củi lửa.
“Chúng ta không vào cung nữa, nghỉ một đêm tại phủ Công chúa, ngày mai mới vào cung gặp phụ hoàng.” Đêm đã khuya, vào cung phải trình thẻ bài, lại còn làm kinh động đến nhiều người.
Khang Ninh hít một hơi thật sâu, không khí lọt vào mũi không mang theo hương cỏ cây thanh khiết mà là mùi khói lửa nhân gian phức tạp, khi còn ở trong đó thì chẳng thấy trân quý, chỉ một lòng muốn trốn chạy, giờ đây nàng nhìn từng viên gạch ngói nơi này đều thấy hoài niệm vô cùng.
“Hay là về phủ Nhị ca ở? Phủ Công chúa của muội vẫn luôn để trống, tuy nói chiều nay Hi phi nương nương đã sắp xếp người dọn dẹp, nhưng vẫn thiếu hơi người.”
“Thôi ạ, muộn thế này rồi không nên đến quấy rầy Nhị tẩu, hôm khác khi bọn ta thu xếp xong sẽ đưa Tháp Lạp đến bái phỏng Nhị tẩu sau.” Khang Ninh khéo léo từ chối, cười nói: “Về đây cũng không phải ở một hai ngày rồi đi ngay, sớm muộn gì cũng phải ở trong phủ mình mà.”
“Cũng được, ngày mai phụ hoàng chắc chắn sẽ phái người tới phủ tuyên muội, vậy Nhị ca về trước nhé?” Nhị hoàng tử hỏi, hắn ta cưỡi ngựa phơi nắng suốt buổi trưa, tối lại vội vã chạy về, nếu không nhờ cố vực dậy tinh thần thì hắn ta đã sớm uể oải rồi.
“Làm phiền Nhị ca.” Tháp Lạp chắp tay cảm tạ, lại gật đầu với các vị quan viên phía sau: “Hôm nay vất vả cho chư vị rồi, có thể lưu lại địa chỉ không? Đợi binh mã tùy tùng của bọn ta, tiểu vương sẽ phái người đưa chút đặc sản Thát Đát tới tạ ơn các vị.”
“Phò mã nói quá lời, đây là chức trách của hạ quan.” Vị quan dẫn đầu cúi người hành lễ, chỉ nói một câu rồi không nhiều lời, sau đó nhìn sang Nhị hoàng tử, thấy hắn ta gật đầu thì cáo từ: “Nếu Tam công chúa không còn việc gì sai bảo, hạ quan xin phép đưa người về quan nha.”
“Ừ.”
Nhân mã hai bên tách ra, Tháp Lạp thúc ngựa đi song song với Khang Ninh, có chút không quen nói: “Hắn gọi ta là gì? Phò mã?”
“Chàng không phải sao?” Khang Ninh hỏi ngược lại.
“Thì đúng là vậy, chỉ là thấy không quen lắm, trước đây ta tới họ vẫn gọi là Thai cát mà.”
“Nghe nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Đi tới trước cổng phủ Công chúa, đám người nhận được tin báo từ sớm đã chờ sẵn ngoài phủ, cửa phủ mở toang, nha hoàn gã sai vặt đứng hai bên, quỳ rạp xuống đất đồng thanh hô: “Cung nghênh Công chúa hồi phủ, cung nghênh Phò mã hồi phủ.”
“Đứng lên đi, thức ăn đã chuẩn bị xong chưa?” Khang Ninh không xuống ngựa, trực tiếp cưỡi ngựa tiến vào trong phủ.
“Đều đã chuẩn bị xong, ngài xem ngài muốn tắm gội trước hay dùng bữa trước?” Quản gia hỏi.
Tháp Lạp cưỡi ngựa theo sát phía sau, cỏ cây um tùm, hoa lá xum xuê, lầu đài đình tạ, ao nước biếc rặng trúc xanh. Nhìn Khang Ninh giữa vòng vây của đám thị nữ, lần đầu tiên Tháp Lạp ý thức được rằng Khang Ninh gả cho hắn, quả thực là chịu thiệt thòi cho nàng.
—
“Từ sau khi ngài gả sang Thát Đát, Hi phi nương nương mùa nào cũng sắp xếp tú nương dùng loại vải và hoa văn mới nhất để may quần áo cho ngài, quần áo may sẵn đều được gửi tới phủ Công chúa cả.” Ma ma dùng thước vải đo kích thước cho Khang Ninh, lắc đầu nói: “Lão nô phải bảo tú nương tranh thủ sửa lại một chút, kích thước có hơi nhỏ rồi.”
Vào trong cung, vừa mới gặp mặt, hốc mắt Hi phi đã phiếm hồng, nhưng khi thấy Khang Ninh sắc mặt hồng nhuận, dáng người nảy nở, lệ chứa chan trong mắt cũng chẳng rơi xuống được, một câu “con ta chịu khổ rồi” cũng không thốt ra nổi.
“Có phải là mang thai rồi không?” Sau khi bái biệt Hoàng hậu, Hi phi dắt tay Khang Ninh đi về hướng Tê Hà Cung, trên đường đi bà nắn nắn cánh tay Khang Ninh, mềm nhũn, cảm giác tay cực tốt.
“Chưa có thai ạ.” Khang Ninh buồn bực, nàng biết mình béo lên, lúc tú nương đo kích thước nàng đã biết rồi, nhưng nàng béo cũng là béo đúng chỗ, eo thon chân dài ngực đầy đặn, chính nàng soi gương còn thấy đẹp, Tháp Lạp cũng hài lòng, nên nàng chưa từng nghĩ đến việc gầy đi. Không ngờ khi về Đại Khang, những người quen thuộc cái nhìn đầu tiên lại chú ý đến thể hình của nàng, không nên như vậy chứ.
“Mẫu phi, người chẳng nhớ con gì cả.” Khang Ninh bất mãn.
“Nhớ chứ, sao lại không nhớ. Sau khi Nhị hoàng tử từ Mạc Bắc trở về, bản cung còn nhờ phụ hoàng con hỏi thăm xem Mạc Bắc ra sao. Nghe nói đến nhà cửa cũng không có, bát dùng toàn là đồ gốm thô, rau ăn toàn là rau dại, ta liền khóc đấy. Con gả sang đó đúng là chịu tội mà.” Hi phi thở dài, bà còn từng cầu xin Hoàng thượng phái người đón Khang Ninh về, bị khiển trách một trận mới chịu từ bỏ ý định.
“Một năm qua con sống thế nào?” Hi phi lo lắng hỏi.
“Ừm, cũng coi như tốt đẹp, Tháp Lạp đối xử với con rất tốt, thảo nguyên Mạc Bắc cũng rất thú vị.” Khang Ninh hồi tưởng lại một năm qua, một nửa thời gian đều là ở ẩn mùa đông.
Chỉ nhắc tới Tháp Lạp, xem ra phụ mẫu Tháp Lạp đối xử với nàng không tốt, Hi phi lại muốn thở dài, nhưng nữ nhi mới về, bà không muốn cứ làm nàng mất vui, đành miễn cưỡng nói: “Phò mã đối tốt với con là được, tình cảm hai đứa không có vấn đề gì chứ? Hắn có thị thiếp không?”
“Không có, trong phòng chỉ có mình con thôi.”
“Vậy con…” Hi phi nhìn bụng dưới của Khang Ninh, muốn nói lại thôi: “Bản cung tuyên Thái y đến bắt mạch cho con.”
Thái y còn chưa tới, đã có thái giám đến truyền Khang Ninh tới Cần Chính Điện.
“Đi trước đi, bầu bạn nói chuyện với phụ hoàng con xong thì đừng xuất cung nhé. Mẫu phi đã nói với phụ hoàng con rồi, thời gian này con cứ ở trong cung bầu bạn với mẫu phi.” Hi phi nắm tay Khang Ninh lưu luyến không rời tiễn nàng ra khỏi cửa cung.
“Nữ nhi cũng định như vậy ạ.” Khang Ninh vỗ vỗ tay mẫu phi mình, đi theo tiểu thái giám, hỏi: “Tam phò mã có ở Cần Chính Điện không?”
“Có, Thái tử cùng Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử đều ở đó.”
“Bệ hạ, Tam công chúa tới.” Triệu Thủ Bảo tươi cười dẫn Khang Ninh vào điện, nói góp vào: “Công chúa không để ngài phải lo lắng đâu, sức khỏe tốt lắm.”
“Nhi thần khấu kiến phụ hoàng.” Khang Ninh vào điện liền dập đầu một cái thật kêu, ngẩng đầu nụ cười rạng rỡ: “Phụ hoàng, một năm không gặp, nữ nhi nhớ người lắm.”
“Tốt… tốt.” Khang Bình Đế có chút nghẹn lời, “Thấy con sống tốt, trẫm cũng yên tâm rồi.” Ông có chút muốn ban thưởng cho tam nữ tế này, hắn chăm sóc Tam công chúa rất tốt, nhìn dung mạo này của Khang Ninh, vừa nhìn đã biết là sống phóng khoáng, đủ đầy.
Thế này thì Hi phi không thể nháo với ông nữa.
“Chuyện phiếm chúng ta để sau hãy bàn, hôm nay gọi con tới là vì Thai cát nói Thát Đát muốn xuất binh hợp lực cùng Đại Khang đánh Hung Nô, phụ hoàng muốn nghe xem con thấy thế nào?” Khang Bình Đế vừa dứt lời, Triệu Thủ Bảo khom người tiến vào nói: “Bệ hạ, Tề thế tử tới.”
“Tuyên hắn vào.”
“Tề Cẩn An? Không phải hắn đang ở Tây Bắc sao?” Khang Ninh kinh ngạc.
“Đến sớm hơn các muội năm ngày, cũng thật là khéo. Tuyên hắn về Yến Kinh cũng là để thương nghị chuyện xuất binh đánh Hung Nô.” Thái tử lên tiếng.
